Thầy ơi! Một hình ảnh đẹp của thầy đã in sâu vào tâm trí của em, một hình ảnh mà chắc không ai làm được. Thầy đừng cười hay nghĩ em đang ca ngợi thầy nha! Hãy lần theo dấu bút của em mà nghe em kể chuyện hen.
Thầy à, thầy có nhớ chiều thứ tư ngày 17/11 vừa qua không? Khi thầy đang giảng bài thì đột nhiên trời chuyển mưa, điện cũng cúp, trời tối xầm, dường như chỉ còn một màn đen bao quanh lớp học. Mọi người hoảng sợ, có người thì thốt thành tiếng. Trong tích tắc mọi âm thanh chùn xuống rồi im bặt, chỉ duy nhất một giọng nói ấm áp vẫn vang đều đều - thầy vẫn giảng bài trong cái không gian tĩnh mịch ấy! Thầy vẫn ở trên bục giảng và vẫn say sưa giảng bài. Thật lòng mà nói, lúc đó em mới cảm nhận được tâm huyết của thầy, thầy đã không ngại những cản trở ngoại cảnh và điều đó cũng đã chứng minh được thầy tận tụy, yêu nghề giáo này như thế nào! Thầy ơi! Em xin đại diện cho tất cả các bạn trong lớp cám ơn thầy rất nhiều, cám ơn những mãnh chắp vá và sự cố gắng gọt dũa chúng em trong những tháng ngày qua. Nhân hôm nay ngày 20/11, ngày tôn vinh những bậc tôn kính, những con người sống bằng cả tấm lòng em xin chúc thầy được nhiều sức khỏe và mãi là con đò đưa các thế hệ sau tiến bước.
Kính thầy
Trò của thầy
Trí Bảo
------------------------
*hình sưu tầm từ internet
Thầy không ngờ việc làm vô tình của Thầy lại để lại cho em ấn tượng sâu sắc thế, cảm ơn những dòng viết thật chân chất và cảm động của em, lớp trưởng à!
Trả lờiXóaCúp điện tối thui sao thầy thấy đường mà giảng bài hay vại? :D
Trả lờiXóaNgoại cảnh tối nhưng lòng thầy sáng như sao băng, thầy Đình hơ.
Trả lờiXóavậy mới dám xưng là "cuồng nhân" chứ em gái!
Trả lờiXóahơ hơ em thích câu nì, méc cỡ quớ hơ hơ
Trả lờiXóa