Chuyện
kể rằng ngày xửa ngày xưa xưa lắm lắm luôn rồi, ở đất nước nào đó có
một ông trưởng giả (không phải hoàng tử đâu nhé). Ông này có 4 bà vợ
thiệt xinh đẹp. Người xưa hay nói “trồng trầu thì phải khai mương, làm
trai hai vợ phải thương cho đồng” nhưng mà trời ơi, đồng gì chi nổi, thể
nào cũng lệch bên này hoặc bên kia thôi (chú ý : cái này suy luận chứ
hỏng phải kinh nghiệm bản thân đâu nhé) ! Hai vợ còn thế, bốn vợ khỏi
nói thì ai cũng hiểu (không hiểu về hỏi lại bố mẹ hén).
Và tình hình cụ thể là vầy: Bà vợ thứ nhất là người được ông cưng chiều nhiều nhất.
Ông chăm lo từ ly từ tí chẳng sai sót tí nào. Này nhé, bà hơi ho là đưa
đi bác sĩ ngay, trái gió trở trời là không cho ra phố, mặc thì lụa là
gấm vóc, ăn thì toàn thứ ngon thứ bổ, các trò giải trí, bà thích thứ gì
ông cho thứ nấy….nói chung những gì ông cho là tốt nhất ông đều mang lại
cả cho bà. Trước mọi người thì khỏi phải nói, ông luôn tự hào về bà, tự
hào tới mức ai vô phép với bà dù vô tình hay hữu ý, dù trực tiếp hay
bóng gió ông đề tìm cách xử đẹp ngay. Thậm chí, nếu có ai đó có ý kiến
trái ngược với ý kiến của bà ông cũng cảm thấy tức tối lồng lộn lên như
là vừa bị một con bò một nào đó tung một cước trời giáng vào mông vậy. Đi
đâu cũng tay trong tay sánh bước. Ăn uống cũng có nhau, chi ngọt xẻ bùi
cùng nhau. Các cuộc vui chơi, ông đều không thể thiếu bà . Ông không
rời bà nửa bước. Và hiển nhiên, bà vợ này rất ư sung sướng trong vòng tay chăm sóc không tiền khoáng hậu của ông chồng trưởng giả của mình rồi!
Bà
thứ nhất chiếm vị thế độc tôn như thế, thế còn bà thứ hai thì sao nhỉ?!
Bà thứ hai tuy khong được như bà thứ nhất, nhưng cũng được ông trưởng
giả yêu chiều không kém đâu đấy. Ông có bà chẳng dễ dàng chút nào, hết
chạy đông rồi lại sang tây, hết trời nam lại sang đất bắc, hết năn nỉ ỉ
ôi đến tìm mọi thủ đoạn, tìm trăm phương ngàn cách để ông cưới được bà.
Cưới về rồi, ông gìn giữ nâng niu như báu vật, luôn tìm mọi cách để mọi
người biết ông có được bà, nhưng lạ là ông không muốn cho ai thấy bà,
càng không muốn ai tiếp xúc với bà ngaọi trừ ông. Mà bà này cũng ghê gớm
lắm, bà chi phối ông cũng không kém. Có bà thì ông vui, vắng bà thì ông
buồn, thậm chí mất ăn mất ngủ thao thức đến bạc trắng cả mái đầu. Muốn
làm việc gì, có bà thì ông thành công, không có bà thì ông thất bại. Để
đáp lại tình ông, bà cho ông một ân huệ là ông yêu bà càng nhiều thì bà
càng mang thành công to lớn đến với ông.
Thế
còn bà thứ ba thì sao nào ?! Từ từ, đừng vợi, để kể cho nghe ! Bà thứ
ba tuy không được sự yêu chiều của ông như bà cả và bà hai vì bà này
tính tình thất thường, lúc thì niềm nở với ông khi
lại xem ông rất rẻ rúng. Lúc thì ra sức giúp đỡ ông, nhưng cũng không
ít khi bà tỏ ra dửng dưng lạnh lùng khi ông tìm đến. Dù vậy nhưng vì
nghĩ cái tình của bà có lúc cùng ông
chia ngọt xẻ bùi, đồng lao cộng khổ. Giúp đỡ nhau lúc ngặt nghèo, chia
vui lúc thành đạt. Nhưng tuyệt nhiên, tình cảm ông dành cho bà không thể
nào so sánh được với tình cảm ông dành cho bà thứ hai và càng không thể
so sánh vị trí với bà thứ nhất.
Cuối
cùng là bà thứ tư! Ôi nói đến bà vợ thứ tư của ông thì ôi chao, thê
thảm phải biết! Chẳng biết có phải cha mẹ ép duyên bắt ông cưới bà này
hay không nữa mà trông ông chả có tí chi gọi là dòm ngó (không phải quan
tâm nhé, chỉ dòm ngó thôi đó) đến bà. Ông không bao giờ quan tâm đến sự
có mặt của bà, chẳng chăm sóc, chẳng hỏi han, mặc tình bà tự sinh tự
diệt. Ông dửng dưng đến mức ông không cảm nhận được sự hiện diện của bà
dù rằng bà đang hiện hữu từng giờ từng phút bên ông, dù rằng đó là lúc
ông ngủ! Với ông, bà tồn tại như một cái bóng, à không không, như một
vật thể vô hình thì đúng hơn. Thế nhưng oái oăm thay, bà này lại thương
ông hết mực (haizzz cái duyên là cái nợ là vậy !), mặc ai nói “có chồng
hờ hửng cũng như không”, bà vẫn theo sát bên cạnh ông, dõi mắt từng nhất
cử nhất động của ông. Ông làm chi bà cũng biết cũng nhớ, dù rằng ông
chưa hề để mắt tới bà!
Cái
kiếp chồng chung là thế, mười hai bến nước trong nhờ đục chịu mà, nếu
chẳng phải thế thì Bà Chúa thơ Nôm họ Hồ kia đã không thốt lên tiếng uất
nghẹn “chém cha cái kiếp lấy chồng chung”, đúng không ạ ?!
Cuộc
sống của gia đình ông trưởng giả cứ như thế mà tiếp diễn nhưng một quy
luật bất di bất dịch dù rằng trong nó sự mâu thuẫn ngày càng lớn mạnh.
Nhưng người ta thường nói, kiếp sống xong rồi còn lo kiếp chết. Qủy vô
thường bắt người không hề coi mặt, già cũng bắt, nhỏ cũng gom, đàn ông
không bỏ, đàn bà cũng chẳng tha và tất nhiên cụ trưởng giả nhà ta cũng
không thoát khỏi quy luật ấy.
Sau
mấy mươi năm duy trì cái luật mà ông đặt ra trong quan hệ tình cảm của
ông với 4 bà vợ, một hôm đứng trước gương kê tôi mắt tèm nhem vào sát
tấm gương kê trên vách, ông giật mình phát hiện da đã nhăn nhúm, mái tóc
xanh rụng dần quá nửa, nửa còn lại nhuốm sắc thời gian phong sương
tuyết nguyệt, tấm thân cường tráng năm nào giờ gầy gò và cong xuống hết
1/3, ông lắc đầu khẽ nhủ “ tới lúc rồi ư ?!”.
Ông
lần từng bước nặng nhọc sang gặp bà vợ thứ nhất, bà cũng già đi nhiều,
vẻ xuân sắc kiêu sa năm nào giờ không còn nữa nhưng không hiểu sao ông
vẫn yêu bà tha thiết, tình yêu của ông dành cho bà chỉ có thể tăng chứ
không hề suy giảm. Ngồi xuống cạnh bà, mâm mê đôi bàn tay già nua nhăn
nhúm của người vợ yêu, hồi lâu ông khe khẽ “mai này tôi về lòng đất
lạnh, mình theo tôi bầu bạn cho trọn thủy tròn chung mình nhé!”
Đáp
lại lời tha thiết ấy của ông lão trưởng giả gần đất xa trời là một cái
nhìn đầy sự ngạc nhiên của bà vợ “ông điên đấy à, tôi thừa nhận là ông
yêu tôi thật đấy, nhưng chuyện sống chết thì làm sao mà chung chạ được,
cứ hồn ai nấy lo còn chưa xong nữa, ở đó mà rủ rê, ông đúng là già quá
sinh ra lú lẫn mất rồi đấy! Tôi chỉ có thể hứa với ông, sau khi ông chết
rồi tôi sẽ không gá nghĩa với ai nữa mà thôi, thế ông đã yên tâm rồi
chứ ?!”
Nghe
người vợ đầu ấp tay gối mà ông yêu thương rất mực trả lời như tạt nước
vào mặt ông giữa mùa đông giá lạnh vậy! Ông thất vọng lặng lẽ lầm lủi
bước ra khỏi phòng người vợ thứ nhất, tiến về phòng người vợ thứ hai với
những hy vọng của cái tuổi xế bòng chiều tà.
Gằp
bà hai, ông than thở “bà ấy bạc tình với tôi quá mình ạ, ai đời tôi
thương bà ấy như thế mà giờ đây, cái phút cuối cùng này bà ấy lại nhẫn
tâm bóp chết con tim tôi, tôi không ngờ mình ạ. Nhưng tôi biết, tôi còn
có mình, tôi tin mình sẽ đi với tôi về lòng đất lạnh, sưởi ấm trái tim
già nua của tôi ở thế giới bên kia đúng không, tôi biết mình sẽ làm thế
!”. “Hahahaha……hahaha…..hahaha……” một tràng cười nghiêng ngả vang lên
hàm chứa bên trong một khí lạnh ghê người, cái lạnh như nhan sắc trời
ban cho người vợ thứ hai này của ông vậy. Ông chưa khỏi bàng hoàng, bà
vung tay ông ra rồi nói “Ông đang nằm mơ đấy à ?! hay ông đang mắc chứng
bệnh hoang tưởng trầm trọng thế?! Tuy ông quý trọng tôi, giữ gìn chăm
sóc tôi, bảo vệ tôi, nhưng việc chết sống thì đường ai nấy đi. Tôi không
thể theo ông được. Mà tôi nói cho ông biết nhé, chị cả trọn tình vẹn
nghĩa với ông lắm rồi nên mới hứa với ông là sẽ không gá nghĩa với ai
sau khi ông chết, chứ còn tôi ấy à, ông đừng có mà mơ mộng hảo huyền,
cũng không ngại gì nói cho ông biết sau khi ông chết rồi tôi sẽ có chồng
khác, tôi đố ai cản được tôi đấy. ha…haha…hahaha…….”
Lòng
ông chết lặng sau tiếng cười lạnh như băng giá của bà vợ thứ hai mà ông
đem lòng yêu mến không kém. Ông ngửa mặt lên trời như muốn gào lên hai
tiếng “trời ơi”, nhưng ông không làm được, tất cả như nghẹn cứng lại ở
cổ họng của ông. Ông lầm lủi ra đi trong lòng hoang mang và đau đớn cực
độ.
Trong
sự vô thức nào đấy, đôi chân già nua ấy như cố lê bước đưa ông đi nốt
quãng đường cuối cùng, và rồi ông đã đứng trong phòng của người vợ thứ
ba. Hy vọng ư?! Chắc không còn nữa đâu, tồn tại trong ông bây giờ chỉ là
những cơn đau thắt từ sự vô vọng! Ông lặp lại câu hỏi với người vợ thứ 3
một cách sợ hãi, sợ hãi như thể ông là một tên tội phạm đang đứng trước
vành móng ngựa chờ nghe tuyên án vậy. Bà vợ thứ ba của ông khẽ lắc đầu “
chị cả và chị hai sao mà tệ quá, nhất nhật phu thế bá dạ ân, một ngày
nên tình trọn đời thành nghĩa, huống chi mình đối xử với hai chị quá
tốt, vậy mà sao lại lạnh lùng đến thế. Chẳng phải tôi ác miệng, nhưng
tôi thấy người xưa nói cũng đúng tối độc phụ nhân tâm mà, hai chị ấy đã
như vậy thì tôi khuyên mình cũng chớ nên buồn bã làm gì cho phí sức tuổi
già, thôi thì tôi tính vầy……”, nghe vợ nói tới đây đôi mắt già nua của
ông ứa ra hai giọt nước mắt đặc quánh, trong lòng ông lại bừng lên ngọn
lửa hy vọng của thời trai trẻ, ông nôn nóng hỏi “ mình tính sao nói thử
tôi nghe”. Bà vợ thứ ba của ông tiếp “ ngày thường, tuy ông không thương
tôi như hai chị, nhưng nói chung ông cũng thương tôi và tôi cũng thương
ông, thôi thì hai chị đã không tròn đạo vợ thì để tôi tiếp bước vậy,
tôi hứa với ông, nếu ông chết đi tôi sẽ đưa ông tới huyệt mộ, cư tang 3
năm cho trọn tình trọn nghĩa với ông. Còn như chuyện sống chết thì đâu
phải là chuyện chung chạ được, hơn nữa tôi còn có cuộc sống riêng của
tôi sau này nữa nên đâu thể chết theo ông được, ông cũng hiểu cho tôi mà
đúng không ?!”
Vừa
nghe dứt, đôi chân còm cỏi của ông như không chịu nổi sức ép của sự
thật hiện ra từ câu nói, ông ngã quỵ xuống, lắc đầu ngao ngán!
Hết
rồi, hết cả rồi ! Bốn người vơ, ba người ông thực tâm lo lắng giờ đối
với ông còn bạc hơn cả vôi thì trông mong gì ở người mà ông hắt hủi! Ông
định quay về nằm chờ quỷ vô thường trong cô độc của tuổi già nua. Ông
lầm lũi đi vài bước lảo đảo rồi chợt dừng lại, ông xoay người đi về
hướng phòng của người vợ mà bấy lâu nay ông bỏ mặc một cách tàn nhẫn tột
cùng. Ông muốn tìm chút tia hy vọng chăng ?! Hay ông muốn nếm nốt cả
cái men đắng cuối cùng trong đời ông ?! Không ai ngoài ông trưởng biết
được câu trả lời !
Ông
đang đứng trước căn phòng mà dường như nó quá xa lạ với ông, xa lạ đến
mức không hề có ấn tượng dù rằng nó hiện hữu ngay trong căn nhà của ông.
Ông ngập ngừng hồi lâu rồi mới đẩy cửa bước vào. Mọi thứ trong căn
phòng đều đơn sơ vì thiếu sự quan tâm của ông, tất cả đều như mới đối
với ông kể cả người vợ kết tóc ngồi đó! Mà không mới sao được kia chứ,
ông lục lạo trong ký ức già nua của ông để xem ông đã đến đây bao nhiêu
lần và bao nhiêu lần ông nhìn rõ gương mặt người vợ kia trong
từng ấy năm ?! Ông không tài nào nhớ được, không phải vì quá nhiều mà
là vì quá ít, nếu dùng ngón tay để tính, thì ông nghĩ có lẽ chưa ra khỏi
một bàn tay !
Ông
lặng lẽ ngồi xuống, cái lặng lẽ trong vô vọng như khi ông bước vào vậy.
Ông nhìn vợ mình không nói lời nào. Hồi lâu sau ông nghẹn ngào “họ tệ
bạc với tôi quá, tệ bạc như tôi đã tệ bạc với mình hằng bao nhiêu năm
nay, mình ơi tôi có lỗi với mình!”. Ông đứng dậy, quay người bước ra như
đang chạy trốn tội ác của chính mình, hơn bao giờ hết, lúc này đây ông
thấy mình đầy tội lỗi, tội lỗi nhiều đến mức ông không dám nhìn bà. Bất
chợt, ông cảm nhận được bàn tay bà đặt lên vao ông, lần đầu tiên ông cảm
nhận được điều đó, lần đầu tiên ông được xúc chạm với bà, mà có ai cấm
đâu chứ, chỉ là ông quên bà đấy chứ ! Lẳng lặng nhìn ông bằng đôi mắt
bình thản không ưu tư, chẳng oán hận, bà nói “Tuy ông không để ý quan
tâm đến tôi, nhưng lúc nào tôi cũng quan tâm để ý đến ông. Ông làm việc
gì tôi đều biết cả. Khi ông chết, tôi sẽ chết theo ông. Sức ông đi được
đến đâu thì tôi sẽ theo ông đến đó, lời tự đáy lòng thề không thay đổi”
Ông ngã quỵ xuống dưới chân bà nức nở như một đứa trẻ…
Tiếng khóc nhỏ dần rồi dứt hẳn, một làn hơi mỏng manh sau cùng của kiếp nhân sinh vừa rời khỏi cơ thể của ông…
Người
vợ quỳ xuống ôm ông vào lòng vuốt nhẹ mái tóc bạc nhuốm buội phong trần
bấy lâu, rồi bà lặng lẽ trả đời một hơi thở sau cùng……
Gió
thốc lên, cánh cửa canh phòng mở tung như đưa hai người về một nơi nào
đó mà chỉ có ông trưởng giả và bà vợ thứ tư của ông mới biết được mà
thôi……
Dã Hạc Cư 06.08.2009
sơn dã cuồng nhân N.Đ
* Đôi dòng tâm sự :
Cảm
giác của bạn bây giờ, ngay sau khi đọc câu chuyện này là gì nhỉ ? Ồ
thật xúc động? Ghét sự bạc tình ? Cười chê ông trưởng giả ? và còn hàng
tá thứ gì theo sau đó nữa mà chỉ có bạn mới biết thôi.
Nhưng bạn ơi, bạn có nghĩ bạn cũng có 4 bà vợ giống như thế không ?!
Ồ,
có đấy bạn ạ ! Vì sao ư ?! Bạn chịu khó đọc lời giải đáp của Bậc Tôn Sư
xứ Ấn cách nay 26 thế kỷ bạn nhé, sẽ thú vị lắm đấy. Cậu chuyện trên
tôi phóng tác lại từ câu chuyện của Ngài kể đấy.
Đức
Phật dạy: Bà thứ nhứt là tượng trưng cho thân ta. Thân ta thì ai cũng
quý trọng, nuôi dưỡng tử tế, cho thân ăn ngon, mặc đẹp, ở sang. Lâu lâu
dẫn đi du lịch chỗ này chỗ kia, yêu thương tấm thân rất mực, nhưng đến
khi chết thì đành bỏ lại, thành tro, thành đất. Thân này rất là bạc bẽo
với chúng ta, không một chút biết ơn. Có khi vì nói mà ta tạo tội để bị
đọa đày, khổ đau.
Bà
thứ hai là thí dụ cho tiền bạc, của cải. Tiền bạc, của cải thì ai cũng
khổ tâm tìm cầu, tích lũy. Ăn cũng không dám ăn, mặc cũng không dám mặc,
cho ai chừng một chục, một trăm đều tiếc. Nhưng khi nhắm mắt xuôi tay
thì đành để lại cho người khác, đúng là “ông chết, tôi liền có chồng
khác.” Bạc là vàng bạc, tiền bạc, mà bạc cũng có nghĩa là bạc bẽo. Có
biết bao nhiêu người chỉ vì tiền bạc mà bị khổ đau.
Bà
thứ ba là dụ cho quyến thuộc, bà con. Quyến thuộc, bà con thì cũng
thương yêu, đùm bọc, giúp đỡ nhau. Khi người thân qua đời thì họ cũng
bùi ngùi, xúc động, đau lòng. Nhưng sau khi tiễn đưa đến nơi an nghỉ
cuối cùng, về nhà năm ba ngày sau thì họ quên mất.
Bà con cũng ví chim chung ngủ
Đến sáng ra rồi mỗi tự bay.
Chí thân như cha con, vợ chồng cũng không ai thế được ai khi vô thường xảy đến.
Bà
thứ tư là dụ cho hành nghiệp thiện ác. Hành nghiệp là việc làm của mình
nhưng không bao giờ để ý. Chúng không bao giờ mất mà theo mình như bóng
theo hình. Hễ tạo nhân thì phải chịu quả báo. Làm việc có quả báo lành.
Làm ác phải chịu quả dữ. Không sai một mảy may.
Thế mà chúng ta lại quên hành thiện nghiệp, hàng ngày, vô tình hay cố ý làm ác để rồi phải chịu quả khổ đắng cay.
Cha mẹ ơn sâu còn vĩnh biệt
Vợ chồng nghĩa nặng cũng chia ly.
Số trời dù hết, tình nào hết
Sông nước dù vơi, lệ chẳng rơi.
------------------------------------------
Chú thích :
* Câu chuyện được phỏng tác theo câu chuyện “Ông trưởng giả có bốn vợ” trong phần 4 quyển “Truyện tích Phật Giáo”.
onlyonly18082007 wrote on Jun 28, '10
Tạo
ác nghiệp rồi giờ phải trả...trả suốt đời qua kiếp sau luôn bạn
ạ...nhưng vui vì bản thân còn nhận thức được hành động mình làm. Entry
này bổ ích cho Only đây.
Một lời cám ơn tới bạn Đình ! |
sondacuongnhan wrote on Jun 28, '10
onlyonly18082007 said
Tạo
ác nghiệp rồi giờ phải trả...trả suốt đời qua kiếp sau luôn bạn
ạ...nhưng vui vì bản thân còn nhận thức được hành động mình làm. Entry
này bổ ích cho Only đây.Một lời cám ơn tới bạn Đình !
ec, cái nì lâu lúm rùi giờ mới còm hihihi
|
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét